Tai To rất khôn, hiền và quấn chủ. Ấy thế mà cứ mỗi lần đụng thằng Tùng thì lành ít dữ nhiều, toàn bị thằng nhóc lôi ra làm thú tiêu khiển, hết bịt mõm rồi đeo ống bơ cho kêu loảng xoảng. Những trò ác ôn của thằng Tùng hồi ấy đọc thì thấy bình thường, nhưng giờ lớn rồi đọc mới thấy sôi máu. Nói ra thì thật tội lỗi chứ hồi nhỏ như thằng Tùng, mình cũng quái thai lắm cũng trêu chó cho chúng nó sợ cụp hết cả đuôi chạy. Vậy mà thỉnh thoảng lâu không gặp, tụi chó lại quên và ùa ra vẫy đuôi mừng mình, dẫu là chỉ dám đứng ở xa xa :<
"Xin lỗi mày, Tai To" có nội dung đơn giản lắm, nhưng đáng đọc, như bao cuốn khác trong bộ KínhVạnHoa của Nguyễn Nhật Ánh vậy. Đây là cuốn truyện mà có lẽ phải để cho trẻ em nghiền ngẫm, để tụi nhỏ cảm thấy cần và có trách nhiệm yêu thương động vật. Nếu không yêu thì cũng không nên gây đau đớn cho chúng, vì sẽ có ngày chúng sẵn sàng chịu đau đớn vì mình...